Trong hành trình trưởng thành của mỗi con người, luôn có những người thầy, người cô lặng lẽ gieo vào tâm hồn ta những hạt mầm tri thức, nhân cách và niềm tin. Một trong những Nhà giáo đáng quý ấy là Thầy Lương Ngọc Trúc – một giảng viên lâu năm tại Khoa Kiến thức âm nhạc, Trường Cao đẳng Nghệ thuật Hà Nội.
Với nhiều thế hệ học sinh, sinh viên và đồng nghiệp, Thầy không chỉ là một nhà giáo giỏi chuyên môn mà còn là tấm gương sáng về sự tận tụy, nghiêm túc và trách nhiệm với nghề nghiệp. Ở Thầy luôn toát lên vẻ ung dung, thư thái. Mỗi lần tiếp xúc hay chỉ đơn giản là nhìn thấy Thầy, người đối diện đều cảm nhận được nguồn năng lượng dễ chịu, bình yên đến lạ – như thể mọi vội vã của cuộc sống chợt lắng lại.
Suốt nhiều năm gắn bó với sự nghiệp giáo dục âm nhạc, Thầy luôn giữ vững tinh thần làm việc khoa học, chỉn chu và đầy nhiệt huyết. Trong từng bài giảng, từng giờ lên lớp, Thầy luôn chuẩn bị kỹ lưỡng, truyền đạt kiến thức một cách hệ thống, dễ hiểu nhưng vẫn sâu sắc.
Hình ảnh của Thầy gắn liền với sự nghiêm túc và chuẩn mực của một Nhà giáo. Thầy yêu cầu cao trong học tập nhưng cũng rất bao dung, luôn quan tâm, động viên học trò cố gắng vượt qua khó khăn và cho học sinh rất nhiều cơ hội để gỡ điểm. Với đồng nghiệp, Thầy là người điềm đạm, chân thành, sẵn sàng chia sẻ kinh nghiệm chuyên môn và hỗ trợ trong công việc. Nhiều giảng viên và cộng tác viên trẻ đã trưởng thành từ những lời góp ý tận tình và hướng dẫn chuyên môn của Thầy.
Đối với cá nhân tôi, Thầy còn là người thầy đặc biệt hơn cả. Tôi từng là học trò của Thầy từ khi còn nhỏ, được Thầy hướng dẫn những bài học âm nhạc đầu tiên. Khi đó tôi chưa từng nghĩ sẽ trở thành một giáo viên âm nhạc nhưng tôi luôn ấn tượng và thích thú với những tiết học Ký xướng âm bởi Thầy luôn tạo không khí vui vẻ trong lớp học. Những kiến thức nền tảng và sự rèn luyện nghiêm túc mà Thầy truyền dạy đã trở thành hành trang quý giá theo tôi suốt chặng đường học tập và làm nghề. Sau này, khi có cơ hội trở thành đồng nghiệp và cùng công tác hơn mười năm nay, tôi càng thấu hiểu sâu sắc hơn tâm huyết mà Thầy dành cho sự nghiệp trồng người. Đó là những tháng năm dốc lòng gieo mầm tri thức trong lặng lẽ, để rồi kết trái bằng sự trưởng thành của biết bao thế hệ học trò.

Trong bối cảnh giáo dục không ngừng đổi mới với nhiều thay đổi về quy định, công tác quản lý, chương trình đào tạo cũng như phương thức tổ chức giảng dạy, Nhà trường ngày nay đã có nhiều khác biệt so với giai đoạn Thầy công tác trước đây. Tuy nhiên, điều đáng trân trọng là Thầy luôn đón nhận những thay đổi ấy với tinh thần tích cực, cầu thị và trách nhiệm. Thầy luôn nghiêm túc thực hiện, đồng thời tích cực hưởng ứng các chủ trương, định hướng và chỉ đạo của Khoa cũng như của Nhà trường, góp phần xây dựng môi trường giáo dục ngày càng phát triển và thích ứng với yêu cầu của thời đại mới.
Không chỉ tận tâm với công tác giảng dạy, Thầy Lương Ngọc Trúc còn là người luôn chủ động nghiên cứu, tìm tòi những phương pháp dạy học mới. Từ rất sớm, trước khi xu hướng chuyển đổi số và cuộc cách mạng công nghiệp 4.0 trở nên phổ biến, thầy đã mạnh dạn ứng dụng công nghệ vào giảng dạy, khai thác các phần mềm hỗ trợ, xây dựng tư liệu học tập số nhằm nâng cao hiệu quả tiếp thu của học sinh. Tinh thần đổi mới, không ngừng học hỏi và sẵn sàng đón nhận những tiến bộ của khoa học công nghệ đã giúp thầy tạo nên những giờ học sinh động, hấp dẫn và giàu tính thực tiễn.
Bên cạnh đó, với mong muốn mang âm nhạc đến với mọi đối tượng, Thầy Lương Ngọc Trúc còn quan tâm nghiên cứu và khai thác các mô hình giảng dạy dành cho trẻ khiếm thị. Thầy luôn trăn trở tìm kiếm những phương pháp tiếp cận phù hợp, tạo điều kiện để các em được học tập, cảm nhận và phát triển khả năng âm nhạc một cách bình đẳng. Tâm huyết ấy không chỉ thể hiện trách nhiệm của một nhà giáo mà còn lan tỏa tinh thần nhân văn sâu sắc, góp phần đưa âm nhạc trở thành cầu nối yêu thương và sẻ chia trong cộng đồng.
Trong bối cảnh hiện nay khi việc học lên Thạc sỹ, Tiến sỹ dường như đã trở thành một xu thế phổ biến và cần thiết trong môi trường giáo dục, Thầy vẫn chọn cho mình một con đường rất riêng. Thầy là một cử nhân – giản dị và khiêm nhường – nhưng lại sở hữu một gia tài vô giá là sự tận tâm với nghề và tình yêu sâu sắc dành cho học trò. Nhiều năm miệt mài đứng lớp, Thầy không khẳng định mình bằng danh xưng học vị, mà âm thầm bằng chất lượng chuyên môn, bằng sự nghiêm túc trong từng bài giảng và bằng sự kính trọng mà bao thế hệ học sinh sinh viên cùng các đồng nghiệp dành cho Thầy. Với chúng tôi, Thầy Trúc không cần thêm bất cứ danh vị nào khác — Thầy chỉ cần là Thầy, và như thế đã đủ lớn lao.
Thêm một kỷ niệm khiến tôi vô cùng ấn tượng về Thầy. Hôm đó, tôi có dịp được chấm thi cùng Thầy, công việc cuốn đi đến quá giờ trưa mà hai Thầy trò đều không để ý. Bất chợt, điện thoại Thầy reo lên — là con của Thầy gọi. Thầy nhẹ nhàng nhấc máy, giọng vừa ân cần vừa có chút áy náy: “Ừ, bố đây… bố chấm thi giờ mới xong, mải quá bố quên không gọi điện báo cho con. Giờ bố bắt đầu về đây nhé!”
Kết thúc cuộc gọi, Thầy quay sang tôi cười hiền và nói rằng con ở nhà đang đợi cơm. Khoảnh khắc rất đời thường ấy lại khiến tôi rất xúc động. Tôi cảm nhận rõ ở Thầy không chỉ là một nhà giáo tận tâm với nghề, mà còn là một người đàn ông giàu tình cảm, luôn hướng về gia đình. Cách Thầy nuôi dạy các con cũng rất truyền thống — quy củ, nền nếp nhưng chan chứa yêu thương. Chính sự mẫu mực trong đời sống riêng ấy càng làm tôi thêm kính trọng Thầy.
Tháng 6 tới đây, Thầy chính thức nghỉ hưu, khép lại một hành trình dài tận tụy với bục giảng. Tuy không còn trực tiếp đứng lớp mỗi ngày, nhưng những giá trị mà Thầy để lại vẫn sẽ tiếp tục lan tỏa qua nhiều thế hệ học trò và đồng nghiệp. Hình ảnh một nhà giáo mẫu mực, giàu tri thức, giàu lòng yêu nghề chắc chắn sẽ luôn được nhắc nhớ với sự trân trọng và biết ơn.
Kính chúc Thầy luôn mạnh khỏe, bình an và có thật nhiều niềm vui trong chặng đường mới của cuộc sống. Tôi tin rằng, dù ở bất kỳ vai trò nào, Thầy vẫn sẽ tiếp tục dõi theo và truyền cảm hứng cho những người làm nghệ thuật bằng chính nhân cách và tình yêu âm nhạc trọn vẹn của mình.
Khoa: Kiến thức âm nhạc
GV: Hoàng Tú Anh
Bài dự thi: NGƯỜI TỐT – VIỆC TỐT

